Vòng lặp “for” được viết theo cách sau là một vòng lặp vô hạn:

Vâng, biểu thức có điều kiện không có ở đó, vì vậy nó được giả định là đúng. Và bởi vì điều kiện không bao giờ trở thành sai, vòng trở thành vô hạn.

Hãy xem một chương trình ngắn mà nhiệm vụ của nó là viết một vài số đầu tiên là số mũ của 2. Biến số exp được sử dụng làm biến điều khiển cho vòng lặp và cho biết giá trị hiện tại của số mũ. Bản thân lũy thừa được thay thế bằng cách nhân nó với 2. Bắt đầu từ 2^0 = 1, sau đó thì 2 * 1 = 2^1, 2 * 2 = 2^2 và …v.v

Hãy đọc source code và trả lời câu hỏi: số mũ lớn nhất mà chương trình in ra là bao nhiêu ?