Coders.X

Hành trình tìm đi tìm con người thật của mình - Who am I?

Tự ti về bản thân

Tôi đã từng rơi vào cảm giác lạc lõng ngay giữa đám đông, tệ hơn nữa cảm giác này còn xuất hiện khi đi chơi với đám bạn của mình. “Tại sao chúng bạn lại cởi mở, dễ dàng bắt chuyện và nói chuyện hợp ý với nhau như vậy?”, “Mình chơi với chúng cả mấy năm rồi mà sao câu chuyện của chúng mình không thể nào tham gia vào được”, “Mình thật là kém cỏi, tại sao mình lại lạc lõng thế này chứ”, … và còn rất nhiều câu hỏi, than vãn tự ti mà tôi tự trách mình nữa khiến tôi đã lạc lối lại càng lạc lối hơn với những cảm xúc ngày càng tồi tệ.

Tôi là thanh niên đã từng nộp cả 5 nguyện vọng thi đại học đều là “Công nghệ thông tin” - các bạn thấy tôi đã từng quyết tâm và khô máu như thế nào chưa? Đến bây giờ tôi vẫn chưa từng hối hận khi theo học ngành này, tôi chỉ có 1 khó chịu duy nhất là phải học những môn học mình không thích ở trường đại học thôi: Mác Lê-nin, Giải tích, Toán rời rạc, Xử lý tín hiệu số, Lý thuyết thông tin, … Nghe có vẻ hơi sai sai đúng không? Mấy môn kia hình như là Toán mà? Đúng vậy, các bạn không đọc sai đâu, từ cấp 3 đến giờ Toán chưa bao giờ là môn tôi yêu thích cả, tôi không nhận mình học kém, chỉ là tôi không thích mấy môn tính toán logic với mấy con số đau đầu. Nhưng tôi lại thích Toán hình, vì sao? (?) - 1 dấu hiệu (Hãy để ý những dấu hiệu nhỏ này của các bạn).

Từ ngày xưa

Từ thời còn là học sinh Trung học cơ sở, môn yêu thích của tôi là Mỹ thuật, Âm nhạcThể dục. Lên Trung học phổ thông, khi không được học mấy môn năng khiếu đó nữa, thì sở thích của tôi chuyển thành Anh vănNgữ văn (Không phải chỉ vì 2 cô giáo dạy của tôi đáng yêu, phương pháp hay mà tôi tự nhiên thích thế thôi). Và rồi thời trung học, tôi còn tham gia 1 nhóm rap và tập tành thu âm các kiểu nữa chứ. 1 thanh niên học lập trình mà lại toàn yêu thích mấy môn mà dân ban Tự nhiên ghét vầy là sao? (?) - 1 dấu hiệu nữa.

Các bạn đã từng tham gia làm một số các bài test về não bộ chưa? Những câu hỏi kiểu như: “Khi nghe nhạc bạn để ý thứ gì nhất - là nội dung hay giai điệu?”, “Bạn thích chuỗi môn học nào hơn? - Toán, Lý, Hóa hay Âm nhạc, Hội họa, Ca hát”, “Bạn thích thể loại sách nào? Trinh thám hay Truyện ngắn”, … Trả lời những câu này sẽ cho ra 1 kết quả cũng tương đối thôi là bạn thuộc về thiên hướng não trái hay não phải?

Vậy thiên hướng não trái, phải là gì? Não trái là những người có năng khiếu, khả năng giỏi hơn về lý luận, phân tích, toán học. Còn não phải thì thiên hơn về bản năng, cảm xúc, trí tưởng tượng, sáng tạo (?) - đây là 1 trong những dấu hiệu rất quan trọng mà tôi đã bỏ qua vì thường làm chơi chơi cho vui. Tôi vừa mới thử làm lại 1 bài test não đơn giản xong tại link này và đây là kết quả của tôi… không nằm ngoài dự đoán vì đã test rất nhiều lần trước.

Bạn thiên về não trái hay não phải?

1 trong những lần KHÔNG NGHE LỜI không bao giờ hối tiếc

Là đứa con thứ 2 trong 1 gia đình bình thường, không ai theo nghệ thuật, bố mẹ tôi chỉ là những công nhân, y tá làm công ăn lương chân chất. Vầy mà thằng con - tôi nè từ khi lên cấp 3 đã tóc tai vuốt keo, xoăn sóng này nọ (à không, cấp 1 đã vuốt keo rồi nhé :D), hát hò rap rủng chẳng giống ai trong nhà. Trước kia, không… cả bây giờ nữa tôi vẫn tự hào là thằng duy nhất trong cả 2 họ ngoại nội biết viết rap và “dám” đọc những bài rap của mình lên :D

Không ít lần tôi hỏi mẹ: Mẹ à sau này con làm tí “mực” lên tay nhé, con đi xỏ khuyên mũi với tai được không mẹ con thấy ngầu lắm ấy? Chắc chả cần nói các bạn cũng đoán được vẻ mặt và câu trả lời của mẹ tôi rồi đúng không? Nhưng rồi sao, đây là tôi sau kì II năm nhất…

Hồng Quang
Các bạn thấy tôi có bướng không? Và rồi tôi tự hỏi chính bản thân mình? “Tại sao mày lại khác bố mẹ mày thế nhỉ?”, “Tại sao mày học lập trình mà lại không thích học Toán hả?”, “Tại sao dân dev mà thích làm thơ viết rap hả mài???”, “Tại sao mày lại luôn conflict nhau trong suy nghĩ cũng như cái mày đang làm và bản chất trong mày thế?”. Do tôi là Song Ngư chăng?

Và tôi bắt đầu chuyến hành trình đi tìm hiểu về con người thực sự của mình. “Mày thực sự là ai?” “Mày thực sự thích gì và không thích gì?”, “Đâu là những thứ mày muốn làm và không muốn làm, ưu, nhược điểm của mày là gì?” Tôi ngược cả về thời còn *”mít ướt”* 5, 6 tuổi nữa. Ngày đó, chỉ cần bố mẹ lườm 1 phát hay ai đó tức giận và nhắc đến tên mình thôi … là nước mắt, nước mũi đầm đìa luôn - một dấu hiệu cho thấy từ bé tôi đã nhạy cảm như thế đấy.

Rồi bắt đầu kết nối tất cả những dấu hiệu mà tôi nhận thấy từ trước tới giờ cùng các câu hỏi đó lại với nhau… kết quả là bắt đầu hiểu về con người mình hơn - một người nội tâm, thiên về não phải, dễ xúc động,… và thực sự thì tôi là ai, thực sự thích gì và không muốn làm điều gì.

Khi bạn hiểu bản thân mình hơn - bạn sẽ bớt tự ti về những điều không đáng

Đúng vậy, khi tôi hiểu bản thân mình hơn tôi đã bớt tự ti đi vì những điều mình không giỏi, không phải là ưu điểm của mình. Không còn thấy tự ti, kém cỏi khi cùng 1 bài toán mà thằng bạn mình làm 1 tí là xong còn mình thì ngồi mãi chẳng viết nổi chữ nào. Thay vào đó tôi tự hỏi: “Giờ cho thằng bạn feel một con beat và bảo nó viết rap xem nó có làm được giống mình không?”, … Tôi đã quá quan trọng hóa việc tự ti về những khuyết điểm của mình mà quên mất đi ưu điểm của tôi.

Chính vì thế, việc hiểu rõ mình thích làm gì, không thích gì, ưu, nhược điểm của mình là gì thực sự rất quan trọng! Đây là 1 trang web mà anh Thịnh - Founder Coders.Tokyo có gợi ý tôi làm để hiểu rõ xem “nhân cách của mình” là gì. Tôi đã làm nó 2 lần, khoảng cách giữa 2 lần là 1 năm nhưng kết quả thì vẫn là 1. Lúc đó tôi thực sự bất ngờ và quyết định đọc nhiều hơn về nhân cách của mình, để hiểu mình hơn, các bạn có thể làm bài test này ở đây 16 Personalities.

Sự kết nối lạ lùng - Connecting the dots

Khi bắt đầu hiểu mình hơn, tôi đã trả lời được câu hỏi của ngày xưa: “Tại sao mình lại lạc lõng ngay cả khi ở giữa đám bạn của mình vậy?”. Chỉ đơn giản là: Họ không giống mình. Họ không nội tâm giống mình, họ không thích không ghét những thứ giống mình. Họ không chung mục tiêu, quan điểm, góc nhìn giống mình mà thôi.

Và 1 điều quan trọng: Ở ngoài kia đang có rất nhiều người giống tôi nữa mà tôi chưa biết. Và *”cầu vồng”* thực sự đã xảy ra với tôi (cả nghĩa đen lẫn bóng). Tháng 5 năm 2019, tôi có tham gia chuyến đi team-building tại Đà Nẵng với Coders.Tokyo kỷ niệm sinh nhật 1 năm cộng đồng. Và điều không thể ngờ là, trên bãi biển Cảnh Dương đêm 18 trăng tròn đó, những người đã làm việc với mình cả mấy tháng nay hóa ra họ lại giống mình đến vậy. Wow! Điều này chắc chỉ thành viên CodersX trong chuyến đi chơi đó mới hiểu rõ nhất!

Sau 1, 2 tiếng đầu chào hỏi làm quen ngượng ngùng … thì phát hiện ra “ông”, “bà” nào cũng nhâyđáng yêu hết cả. Tôi nhìn thấy *”mình”* trong Thông, trong Thành Tôn, trong anh Minh Toàn, trong em và tôi biết *”mình”* còn được tìm thấy trong nhiều thành viên CodersX trên bãi biển Cảnh Dương ngày hôm đó nữa… chỉ là tôi chưa có đủ thời gian để trò chuyện và tìm hiểu các bạn nhiều hơn

Coders.X
Anh Thịnh và Coders.Tokyo đã kết nối tôi với những người bạn giống tôi thực sự, hiểu tôi và cùng một mục tiêu mục đích chung hướng đến. Ở đây, tôi không cảm thấy lạc lõng, tôi không cảm thấy lạc loài nữa… vì thực sự tôi đang được ở cùng với gia đình của mình - CodersX

Các CodersX từ 3 miền của tổ quốc cùng quy tụ lại ở 1 nơi để cùng nhau ngắm cầu vồng Cảnh Dương. Hà Nội, Hồ Chí Minh, Cần Thơ, Nha Trang, … à còn cả Nhật Bản nữa chứ đã tụ họp lại thành phố Đà Nẵng đáng yêu đó. Những khuôn mặt đáng yêu đó, mỗi người mang một cá tính khác lạ, một phong cách khác lạ, một giọng miền khác lạ, … Nhưng các cậu biết chúng ta đều có điểm chúng là gì không? Chúng ta đều biết cách để tôn trọng, yêu thương nhau, đều hết lòng hướng tới mục tiêu chung của cả nhóm và chính vì thế chúng ta là một gia đình.

3 miền hội tụ - CodersX

Ngắm buổi sớm bình minh, dạo biển nhảy sóng ban đêm, ngồi ngắm các cậu đàn hát dưới màn đêm trăng sáng vàng … đây thực sự là Dreams Come True của tớ. Cảm ơn các CodersX trên bãi biển Cảnh Dương ngày hôm đó và cả những CodersX vẫn luôn âm thầm đóng góp cho cộng đồng ở nơi xa: như Designer Ẩn ở Cần Thơ (cậu có nhớ hôm đó Cần Thơ cũng có cầu vồng không?), như anh Châu Trần vẫn âm thầm support các bạn nhiệt tình từ Mỹ xa xôi, ông bố 2 con xì tin Trường Nguyễn bận chăm 3 công chúa nên không tham gia được. Cảm ơn Coders.Tokyo, cảm ơn CodersX, cảm ơn tất cả mọi người đã góp phần tạo nên cho em, tớ, anh một tuổi 20 đẹp đến vậy!

Gửi tới những bạn, những người đã từng ở trong hoàn cảnh giống tôi,… đừng suy nghĩ dằn vặt về bản thân mình nhiều quá bởi vì: Còn có rất nhiều người giống bạn đang ở ngoài kia, chẳng qua là bạn chưa tìm thấy thôi. Hãy tham gia các hoạt động bên ngoài nhiều hơn, tham gia các câu lạc bộ, tham gia các cộng đồng. Như Coders.Tokyo không chỉ đơn giản là một điểm đến cho những người thích học lập trình, tại đây bạn có thể học tiếng anh, bạn có thể giao lưu, trao đổi, rèn luyện thêm nhiều kỹ năng khác nữa như thuyết trình, làm việc nhóm, giải quyết vấn đề, phát triển bản thân, rèn luyện nhân cách và … biết đâu còn tìm thấy gia đình thứ 2 của bạn và người mà bạn thực sự yêu thương!!!

Cảm ơn anh Thịnh, cảm ơn Coders.Tokyo, cảm ơn CodersX về tất cả những gì mà mình đã nhận được, về tất cả những kỷ niệm mà chúng ta đã có với nhau từ những ngày đầu cho đến giờ. Cảm ơn!!!